Tối thứ Bảy tuần trước, tôi nhận được tin nhắn của một chủ căn hộ ở tòa nhà Landmark 81: 'Chào anh, em mua nguyên bộ nội thất đúng như list anh đưa ra, thế mà giờ em cứ ngồi phòng khách cứ thấy bức bối. Hay em bán đi anh nhỉ?' – Tôi bật cười, bởi vì câu hỏi đó tôi nghe qua ít nhất 30 lần trong 5 năm, và chính tôi cũng từng tự hỏi mình điều y hệt khi ngắm căn hộ của mình. Nhưng chuyện đó xảy ra 3 năm trước, còn bây giờ tôi đã nhận ra một điều đơn giản mà nhiều người bỏ qua. Khi tìm hiểu nội thất chung cư cao cấp, điều đầu tiên cần làm là phải xác định mình sống ra sao trong không gian đó, chứ đừng nghĩ đến việc người khác đánh giá mình.
Bộ sofa 80 triệu và cái bẫy tôi tự giăng cho chính mình
Tôi vẫn nhớ lúc mới tự thiết kế căn hộ của mình, tôi tự đặt làm một bộ ghế sofa bọc da Ý, khung làm từ gỗ óc chó, và gửi xưởng gia công trong 6 tuần. Khi được giao hàng, tôi để 3 ngày mới dám ngồi thử vì sợ làm bẩn. Ngồi lên rồi thì tôi vỡ ra rằng chiếc sofa đẹp đó làm tôi không dám rủ bạn bè mang cà phê vào phòng khách. Có lần thằng bạn thân đến chơi, nó làm đổ ly cà phê ra ghế, tôi nhảy dựng lên như thể bị điện giật, nó nhìn tôi ngơ ngác. Cái buồn cười là ở 12 căn hộ mà tôi thiết kế năm trước, có 8 chủ nhà dùng đồ nội thất đắt nhưng chỉ trưng bày, không dùng. Họ mua vì muốn khoe, rồi cuối cùng lại sống bức bối trong tổ ấm của chính họ. Nghe có vẻ vô lý nhỉ? Nhưng đúng là vậy đấy, nội thất xịn không tự nhiên mang lại hạnh phúc nếu bạn không dám dùng nó.
Thứ đắt tiền nhất không phải là thứ bạn nhìn thấy
Tôi từng thiết kế một căn hộ cho một doanh nhân, ông ấy đầu tư toàn đồ nhập khẩu từ ghế của Ý cho tới bàn của Đức. Hai năm sau, ông ấy nhờ tôi đến xem vì mắt cả nhà mỏi nhừ mỗi khi ngồi phòng khách buổi tối. Tôi kiểm tra thì phát hiện hệ thống đèn âm trần lắp sai kỹ thuật – toàn đèn 6500K, trắng gắt, không hề có lớp đèn vàng ấm cho mắt được nghỉ ngơi. Ngược lại, còn một căn của cô giáo hưu trí, chỉ dùng đèn rẻ nhưng được chia theo ba tầng màu – đèn 3000K cho chỗ thư giãn, 4000K cho khu làm việc, và 2700K trong phòng ngủ. cô chưa hề kêu ca về mắt, dù chi phí đèn chỉ bằng một phần mười. Người mua nhà không hề thấy những thứ đó trong ảnh nội thất đăng trên tạp chí. Họ chỉ thấy bộ ghế da, thấy bàn đá cẩm thạch, chứ không thấy đường dây điện ngầm bên trong được bọc trong ống chống cháy, không thấy kho khô âm tường khiến bếp lúc nào cũng ngăn nắp, và cũng chẳng thấy luồng đi lại rộng 90cm để hai người có thể né nhau. Một lần, một chủ penthouse định mua thêm ghế bành để khoe với bạn bè, tôi thuyết phục ông ấy bỏ 450 triệu làm hệ thống hút bụi trung tâm và kho đồ khô trong tường. Sau một năm, ông ta thừa nhận: 'Cũng may nghe theo anh, không thì giờ tôi đã phải bán nhà vì ngại chính bản thân mình'. Nói thật, tôi chưa từng thấy ai hối tiếc vì đầu tư vào thứ khuất sau bức tường.
Căn hộ của tôi có 3 món nội thất đáng giá và 27 món để tôi trả giá
Bây giờ nhìn lại căn hộ 120m2 của tôi, tôi đếm được 30 món nội thất lớn nhỏ gồm bàn ghế, tủ kệ, và đèn trang trí. Nhưng chỉ có 3 món thực sự làm cuộc sống khá hơn: một chiếc bàn ăn có ngăn kéo ẩn đựng giấy tờ và hóa đơn, một chiếc giường có hệ thống thông gió phía đáy làm nệm không bao giờ ẩm mốc, và một kệ treo tường có thể xoay chuyển mà tôi xoay theo hướng nắng từng giờ. Còn 27 thứ còn lại – trong đó có bộ bàn trà đá hon hợp mà tôi từng tự hào nhất – chỉ làm tôi mất thì giờ lau chùi, sắp xếp lại vị trí, và sửa chữa khi hỏng hóc. Tôi tự đề ra quy tắc '5-3-1': mỗi căn phòng chỉ giữ 5 món đồ dùng hằng ngày, 3 món có giá trị thẩm mỹ thật sự, và 1 món để làm kỷ niệm. Quy tắc này nghe đơn giản nhưng cực kỳ khó thực hiện, vì chính tôi từng mua sắm theo cảm xúc – thấy đồ đẹp là tay chân ngứa ngáy muốn rước ngay. Khi tư vấn cho khách hàng, tôi áp dụng thẳng quy tắc này: khách muốn mua gì, tôi bắt họ viết ra xem nó sẽ dùng được gì trong một tuần. Nếu không điền được, thì đừng mua, dù nó có tuyệt đẹp đến đâu. Điều trớ trêu là tôi dạy khách đàng hoàng mà chính tôi mất 2 năm mới thực hiện nghiêm túc.
Nếu tôi có thể thiết kế lại từ đầu, tôi sẽ bỏ ngay 4 thứ này
Nếu tôi có thể làm lại từ đầu, tôi sẽ dứt khoát loại bỏ 4 thứ tôi từng đưa vào chỉ vì chữ 'chuyên môn'. Đầu tiên phải kể đến quầy bar rượu mini đặt sát bếp. Khi thiết kế, tôi tưởng khách khứa sẽ trầm trồ, nhưng sự thật là 3 năm qua tôi chưa hề mở chai rượu nào, quầy bar chỉ tích bụi, và tôi tốn thời gian lau nó mỗi tuần, mà chẳng có tác dụng gì. Món thứ hai là đèn chùm pha lê tôi treo ngay phòng khách. Nó đẹp thật, nhưng cứ xe tải chạy qua, đèn lại rung lên rắc rắc, nghe y như sắp vỡ. Khách ngồi dưới thì cứ giật mình, tôi phải thay dây treo ba lần một năm vì sợ nó sập xuống đầu người. Món thứ ba là bồn tắm đứng lắp trong phòng tắm chính. Sang thật đấy, nhưng tôi đâu có thời gian ngâm mình – vòi sen đứng vẫn là thứ tôi dùng hằng ngày, còn bồn tắm chỉ để trưng. Tệ hơn, mỗi lần lau nhà tôi phải cúi xuống cọ thành bồn vì nước đọng lâu ngày bám cặn trắng, mất công gấp 3 lần tắm sen. Và cuối cùng là hệ thống loa âm trần tôi gắn khắp các phòng. Lúc đầu tôi tưởng sẽ nghe nhạc mọi lúc, nhưng hóa ra loa chỉ dùng khi khách ghé, mà bạn bè tôi toàn mở điện thoại nghe podcast. Hệ thống loa đó, bao gồm cả amply giấu trong tủ, tốn của tôi 90 triệu đồng, và hiện tại chỉ để hứng bụi. Tôi kể lại những chuyện này không phải để khoe mình từng sai lầm mà để bạn tự đặt câu hỏi trước khi chốt đơn với bên bán nội thất: bạn đang sống cho bản thân hay cho người ngoài kia? Khi làm nội thất cho một căn chung cư cao cấp, hãy bắt đầu từ đời sống bình dị của bạn, từ chuyện bạn có hay mời bạn bè sang ăn tối, từ chuyện bạn có con nhỏ hoặc nuôi thú cưng, sau đó mới nhìn đến hình trên Pinterest. Tôi đã đốt 3 năm và gần 200 triệu mới hiểu ra bài học đó, và tôi chẳng muốn bạn phải trả giá đắt đến thế.