Cuối tuần trước, con gái tôi mới lên ba nằm lăn ra sàn căn phòng khách cười sằng sặc, rồi bỗng dưng ngẩng lên hỏi: 'Sao nhà mình không treo một bức tranh nào to to màu đỏ hả ba?' Tôi nhìn quanh căn hộ 120m2 với tông xám be hoàn hảo, tôi chợt hiểu ra mình thiết kế giỏi cho thiên hạ nhưng lại thiết kế cho nhà mình như một phòng trưng bày trong catalogue. Nghe buồn cười nhưng đó là sự thật tôi chẳng dám kể với ai. Làm cái nghề này suốt hơn chục năm, tôi vẫn cứ dạy khách hàng rằng nội thất phải sống cùng người, thế mà chính tôi lại quên điều đó. Lúc tìm hiểu nội thất chung cư cao cấp, điều trước tiên là tôi cần phải đối diện với chính không gian mình đang ở.
Mọi ngóc ngách đều chuẩn đến từng cm nhưng chẳng ai ở trong đó
Hãy để tôi kể cho căn hộ của tôi trước đây trông ra làm sao. Căn phòng khách có bộ bàn ăn 6 ghế nhưng có bao giờ tôi ngồi quá 2 người. Cái quầy bar tôi thiết kế chỉ để cắm hoa khô, còn kệ sách không có nổi một cuốn sách. Điều trớ trêu là khi tôi thiết kế cho khách hàng, tôi bao giờ cũng khởi đầu từ thói quen sống của họ: người thì mê nấu nướng, người thì cần góc đọc sách, người thì có con nhỏ hay chạy nhảy. Thế mà với chính căn nhà của mình, tôi lại áp tiêu chuẩn 'đẹp như mẫu' thay vì cái tiêu chuẩn 'đẹp cho gia đình'. Tôi đã đo và thấy rằng tám mươi phần trăm diện tích căn hộ là 'trưng bày', còn lại chỉ vỏn vẹn hai mươi phần trăm là dùng thật. Nói thẳng ra, tôi đang sống trong một căn nhà đến chính tôi cũng thấy xa lạ. Thậm chí có lần, thằng bạn thân làm cùng nghề ghé qua chơi, nó nói thẳng: 'Nhà mày đẹp thật đấy nhưng tao chẳng thấy cái gì gọi là không gian sống cả'. Tôi cười trừ mà không dám cãi.
Sofa trắng, bàn kính và những thứ tôi sợ chạm vào chính mình
Giờ nghĩ lại mới thấy tôi tự đặt ra bao nhiêu thứ 'cấm kỵ' trong chính nhà mình. Chiếc sofa da trắng kem giá những sáu mươi triệu mà mỗi lần con ăn bánh là tôi lại quát lên, sợ nó làm bẩn, sợ nó làm xước. Cái bàn ăn mặt đá cẩm thạch bị chồng tôi vô tư đặt nồi nóng lên nên loang lổ vết trắng. Tấm thảm len nhập ngoại đắt tiền bị ố cà phê mãi không sạch được. Tôi dần nhận thấy mình đang tồn tại trong một không gian mà từng món đồ đều đáng sợ vì dễ bẩn, trái ngược hoàn toàn với nguyên tắc 'thiết kế vì con người' tôi dạy trong mỗi buổi tư vấn. Tôi từng hãnh diện vì mình biết chọn những món đồ đắt tiền, biết phối màu chuẩn, nhưng giờ tôi thấy đó chỉ là cái tôi của một kẻ sợ sai, chứ không phải là sự thư thái cho chính gia đình mình. Có một lần, con gái tôi chạy từ ngoài sân vào nhà định ôm ghế sofa xem phim, tôi giữ tay nó lại và bảo 'ra cái ghế kia mà ngồi'. Nó nhìn tôi rồi lẳng lặng đi ra. Ngay lúc đó tôi chẳng thấy gì, mãi tới bây giờ nghĩ lại mới thấy cay cay nơi sống mũi.
Buổi tối phải tắt hết đèn trang trí mới thấy nhà mình ấm
Có một sự thật tôi rất ít khi thừa nhận là hệ thống đèn LED âm trần 7 màu, đèn rọi tranh, đèn hắt chân tường mà tôi đã thiết kế cho căn hộ của mình chưa bao giờ được bật hết một lần. Hằng đêm tôi chỉ dùng cái đèn bàn cũ kỹ của bà ngoại để đọc sách. Nghe thì có vẻ lãng mạn nhưng thật ra là lãng phí. Thế là tôi quyết định viết một cuốn nhật ký trong bảy ngày để đếm xem mình dùng gì. Kết quả khiến tôi giật mình: rèm thông minh chỉ được điều chỉnh 2/7 ngày, loa âm trần bật nhạc 1/7 ngày, còn bồn tắm nằm thì 0/7 ngày. Tôi ngồi nhìn những con số và thấy chính mình nực cười vô cùng. Một căn hộ 'cao cấp' vậy mà người ở trong đó lại chẳng dùng đến một nửa những thứ đã tốn công lắp đặt. Ngay trong tuần kế tiếp, tôi gọi thợ đến tháo toàn bộ hệ thống nhà thông minh, gỡ bớt những lớp ánh sáng chồng chéo chỉ giữ lại đèn đơn giản mà tôi cảm thấy thật sự cần thiết. Buổi tối đầu tiên sau khi tháo, cả nhà tôi ngồi dưới ngọn đèn vàng ăn một bữa cơm đơn giản, con bé cười nhiều hơn hẳn và tôi chợt hiểu sự ấm áp chẳng đến từ công nghệ hay đèn đóm mà đến từ việc mình dám sống thật.
Tôi đã chọn lại 7 món đồ thay vì 70 món để căn hộ thành nhà
Sau tất cả những ngày đó, tôi bắt đầu một cuộc thanh lọc mà tôi chưa hề làm bao giờ. Tôi mang hơn nửa số nội thất đi bán thanh lý trên các hội nhóm, từ bộ bàn ghế khách, đến mấy cái đèn trang trí chưa bao giờ bật. Tôi giữ lại đúng 7 món đồ thật sự gắn với câu chuyện của gia đình tôi: bộ bàn ghế ăn từ thời sinh viên, chiếc ghế bập bênh của con, tấm thảm nỉ mua ở chợ trời. Cách tôi thiết kế lại chính căn nhà của mình cũng giống hệt quy trình tôi thường áp dụng cho khách hàng: khảo sát hành vi trong 2 tuần, vẽ lại bản đồ chuyển động, rồi loại bỏ mọi thứ mà không ai thèm chạm vào. Kết quả thật bất ngờ: căn hộ không còn 'cao cấp' theo kiểu mẫu nhưng con bé không còn ngại kéo chiếc xe ô tô đồ chơi qua sàn gỗ, chồng tôi có thể thoải mái đặt ly cà phê xuống bàn mà không cần nhìn tôi, còn tôi thì bắt đầu thấy mình đang sống trong nhà chứ không phải chỉ đến để ngắm và trưng bày. Nếu bạn đang sống trong một căn hộ cao cấp mà mọi thứ đều đẹp nhưng lại vô cảm đến lạ, tôi muốn khuyên bạn một điều thật lòng: hãy thử một lần ngồi xuống sàn nhà, nhìn quanh và tự hỏi món đồ nào bạn thực sự cần chạm vào mỗi ngày. Rồi mạnh dạn bỏ đi phần còn lại. Tôi cá là bạn sẽ thấy căn nhà của mình ấm áp hơn gấp mười lần những gì bạn vẫn tưởng.